9> Nháp số n+2.

1. Nháp mới:

“Thật nỗ lực ^v^

Hãy tin vào sức mạnh của khoa học. Hãy tin vào chính mình, hãy nỗ lực từng ngày để trở thành người mà mình muốn trở thành.

Nháp mới, hành trình mới, nỗ lực mới. Không có gì là quá khó khăn cả, chỉ cần hành động và tuân theo kế hoạch ^v^”

2. Điểm:

Lên làm bài tập toán, không được điểm vì đầu giờ làm việc riêng. Chấp nhận thôi, bài cũng dễ, với cả 1 công – 1 tội = đủ.

3. Cảm xúc lạ:

“Lớp cũ đi chơi về, chuông reo, mình xuống đó chơi, vừa vặn gặp Vui Tính. Hết giờ ra chơi, hai đứa kẻ trước người sau về lớp. Hay Cười kéo Vui Tính lại, đưa cho một cái vòng. Sau đó mình và Vui Tính tiếp tục đi. Lúc đó, trong lòng mình chẳng muốn nói gì nhưng mình lại tự mở miệng và nói những câu ngớ ngẩn. Tại sao mình lại có tâm trạng ấy? Vì Vui Tính có quà còn mình không có chăng? Ai bảo? Mình cũng có quà đấy. Nhưng mình không muốn nói cho Vui Tính biết. Cảm xúc đó có lẽ không phải ngại ngùng, không phải buồn rầu, đó là một chút ngại, giống như đi vào một thế giới không thuộc về mình. Mình đã thấy cái cảnh trao nhận ấy. Có lẽ tiềm thức nhận định đó là một cảnh tương đối riêng tư. Và mình còn bị bắt gặp nữa. Nên hai đứa đi về mà cũng tương đối ngại. Có thể còn một vài cảm xúc khác chăng? Tức là ảnh hưởng từ thái độ của Liên với món quà ấy, mình muốn đáp lời,… Nói tóm lại, cũng chỉ là một áng mây bay.”

=> Bây giờ ngẫm lại, thấy lúc đó hẳn là mình còn chạnh lòng nữa, cái lòng của một cô gái cảm thấy hơi ảo não vì không có một người bạn nam tặng quà cho? Mà hình như không phải, đợt Trúc Mã đi chơi cũng nhớ mua vòng tặng mình mà? Aish không hiểu được. Chậc, mây bay mây bay. Tất cả chỉ là mây bay ~~

 

4.Dự án riêng – “Cuối cấp”:

“-Nội dung: Chụp ảnh trường nhằm lưu giữ lại những kỉ niệm. Trong mỗi bức ảnh có thể ghi chú những điều mà mình muốn. VD: tại sao mình lại chọn góc độ này, tại sao mình lại chọn cảnh quay này, có điều gì đặc biệt, câu chuyện gì hài hước đằng sau bức ảnh ấy? Kỉ niệm trong này là gì?

-Mục đích: Lưu trữ những kỉ niệm, kí ức. Chụp ảnh và phát lên theo: Bố cực, thời tiết,… Có thể chụp người hoặc không.

+Biết chụp ảnh cơ bản (Hiểu được các khái niệm liên quan, biết phân tích ảnh: vì sao nó đẹp, góc ảnh như thế nào, ánh sáng,… ntn)

+Truyền tải được cảm giác mà mình muốn (trong sáng, ấm áp, ngọt ngào, hoài cổ)

-Thời gian: Các buổi chiều sau khi học thêm (30’)”

=> Nhưng dự án này chết non rồi. Bởi vì sao á? Bởi vì mình đã đập điện thoại. Và đập điện thoại là một câu chuyện dài, hahaha. Còn 30’ cuối giờ kia đã dùng để chạy vòng vòng quanh sân thể dục :v

5. Về những người dẫn đầu thời đại:

“Mỗi thời đại lại có một nhóm người với những thân phận khác nhau đứng ra làm chuẩn mực cho xã hội. Mấy chục năm trước là những nhà văn, nhà thơ, những người nghệ sĩ. Sau đó là thời kì của những người lính, và đến bây giờ, những người đang đứng trên đầu ngọn sóng là những doanh nhân, những người làm kinh tế, những chủ tịch và những CEO thắt caravat, mặc áo sơ mi đóng thùng. Mọi thứ được quyền phát triển và trôi đi nhanh hết mức có thể. Rồi sau đây, khi những cỗ máy xuất hiện khắp nơi, một loại người khác sẽ lên ngôi dẫn đầu các chuẩn mực. Đó sẽ là ai?”

6. Học toán:

“Sai ở đâu nhỉ? Học thế nào để học là học nhỉ? Học thế nào để thỏa mãn yêu cầu của bài thi, nghĩa là: trong thời gian ngắn nhất, có đáp án chính xác nhất? Mình đang học như một con ruồi, lãng phí 80% thời gian rồi QAQ”

7. Một việc động trời:

“Mình hơi ngạc nhiên khi phát hiện mình không có dao động cảm xúc quá nhiều khi nghe về vụ việc này.

Thật sự. Mình sẽ gữ vai trò gì trong vụ việc này? Một người bàng quan? Một người tham gia nhiệt tình? Một người tỉnh táo?

Đây là một vụ việc có tính chất ác liệt, mức độ ảnh hưởng rộng rãi và nguy hiểm. Có ba bước cần, làm. Từ từ đã…

-Trước hết phải chuẩn bị mọi trường hợp có thể xảy ra, đồng thời giữ bình tĩnh trong suốt quá trình. Không biết thì thôi, đã biết thì phải làm gì đó.

-Camera của trường là một công cụ tốt.

-Điện thoại: Ghi âm, chụp ảnh, quay camera.

-Nhân chứng, vật chứng.

-Mình cần nhiều thông tin hơn nữa về vụ việc này, đồng thời cần nắm giữ nhiều quy định, nội dung của pháp luật về vụ việc này hơn. Những lời nói của các bạn đa số nghe như phỏng đoán, không chính xác và không chắc chắn.

=>Chuẩn bị tốt điện thoại, kiến thức, gõ đám kia một chút, đừng để manh động quá. Thời gian nhanh thuận lợi nhất là trong mấy ngày này.”

=> Vụ việc đã nằm ngoài tầm với của đám học sinh chúng tôi, nó đã được đặt lên bàn làm việc của thầy Hiệu trưởng qua một đường dây bí mật, có sự tham dự của giáo viên. Mặt khác, vì vụ việc còn nhiều điều chưa xác định, nên kết quả có lẽ phải nhiều năm nữa mới rõ. Bây giờ thì chưa nói gì được haha

8. Giáo dục công dân và ngôn tình:

Học công dân, đến quyền Bất khả xâm phạm về thân thể, có quy đinh về một trong những trường hợp được bắt giam là: “Khi có người chính mắt trông thấy và xác nhận đúng là người đó đã thực hiện tội phạm, cần bắt ngay để người đó không trốn được.”  Mình suy diễn ra một đoạn ngắn về một đôi nam nữ học luật yêu nhau và tiện tay viết vào nháp như sau:

“Em có tội.

Tội của em là thích anh. Anh phải mau bắt giam em vào tim để ngăn ngừa em tiếp tục phạm tội”

=> Nhạt nhỉ? Chẳng hiểu sao mình có thể cười suốt cả buổi vì nó. Rất có thể là vì trí tưởng tượng thì quá tốt đẹp mà năng lực lại hạn hẹp :v

9.Văng tục:

“-Hôm nay một bạn trong lớp liên tục nói những lời tục tĩu trong cơn tức giận. Mình đã nhíu mày.

+ Tại sao mình lại tỏ vẻ khó chịu: vì bạn ấy nói bậy, không lọt tai mình.

+ Tại sao mình lại cho rằng đó là những lời nói bậy bạ? Vì xã hội xung quanh mình coi đó là những lời bậy bạ, không có một ai lịch sự nhưng lại nói bậy liên tục, cũng không có một ai tự nhận mình có học thức lại văng tục liên thanh cả.

Với cả bản thân mình cũng thấy những lời đó không hay. Nó thường thể hiện cảm xúc tức giận, tiêu cực, không có nội dung cụ thể, là một công cụ để hạ nhục người khác nhân tiện hạ nhục bản thân. Không chỉ làm tốn thời gian của nhau mà còn làm giảm đi thần thái của người nói. Huống chi trên đời này thiếu gì lời hay ý đẹp? Việc chọn nói những lời như thế là tạo cho người nghe có cơ hội đánh giá mức độ nhận thức của người nói những lời đó.

  • Văng tục, nói chung là trăm hại mà chỉ một lợi, cái lợi duy nhất là xả được cảm xúc bực bội của mình ra, khiến mình dễ chịu đôi chút. Thật ra những lời “văng tục” ấy không hề xấu, chỉ là người ra gán cho nó cái mác là xấu thôi. Nên mình vẫn không nói thì tốt hơn. Còn nếu chứng kiến người khác nói, mình cần phải: không lộ ra bất cứ biểu cảm khó chịu nào, tìm cách trấn an cảm xúc của người nói nếu người đó đang bất bình và giữ lòng tinhc lặng rồi tránh xa người đó ra, để khép lại sự việc không mấy vui vẻ này.
  • Đừng văng tục nhá ^^~~”

10. Trì hoãn:

“Mình nhận ra mình khá giỏi trong việc trì hoãn, nhất là những việc cần sự kiên trì như đánh máy, viết lách hoặc học cái gì đó vậy.”

=> Đắng lòng quá.

P/s: Cuối cấp, cảm thấy chính mình như một con quái thú gặm giấy để sống qua ngày. Nháp tính bằng quyển, nhìn sơ qua đã thành một chồng dày, cảm thấy hơi áy náy với thế giới. Vì giấy là cây 🙂

tree-117582_960_720

Ảnh: Pixabay.com

8>Nháp số n+1

Nháp – Những dòng tôi vạch ra trong bao phút rối lòng,

những dòng mà tôi không nỡ vứt đi theo quyển nháp,

những dòng mang một chút gì đó của tôi.

  1. Ngày biết giải:

“Tâm trạng gì nhỉ? Bình thản như một hồ nước vậy. Không vui, không buồn, không vương chút xúc cảm. Mình được giải thấp, không buồn, người được giải cao, không ghét. Nhưng mình cũng không vui vì ít nhất mình cũng được giải, không mừng thay người ta vì họ được giải cao. Cảm giác mọi thứ, như được nhìn qua một tấm lọc cảm xúc vậy. Hay cũng bởi mình đã rõ cái quả bây giờ là do bao nhiêu cái nhân ở trước nên mình mới chẳng hờn, chẳng ghen như thế?”

=> Vui Tính không được giải, và là người duy nhất trong lớp không được giải. Lúc đầu, con bé cũng bảo với mình nó không thấy có gì vui hay buồn cả. Nhưng rồi, nó thấy đôi chút ngại, rồi xấu hổ, và cuối cùng là tự trách chính mình. Đó là lúc các bạn hỏi kết quả, lúc cô chủ nhiệm mời cả đám đội tuyển về nhà cô ăn trưa, cũng là lúc trên đường đến đó, vào một ngày cách ấy không xa. Người ta lạ thật. Nếu cứ mặc kệ nó đó thì không được giải cũng chỉ đơn giản là không được giải, nhưng khi so sánh mình với người khác thì tự nhiên lại thấy không cam lòng. Phải chăng là những người xung quanh đã vô tình ép họ như vậy? Có lẽ sau này khi người khác tham dự bất cứ cuộc thi nào mình cũng sẽ không hỏi, vì nếu cần họ sẽ tự nói chăng? Vẫn nên liệu cơm gắp mắm thì hơn.

Cũng may con bé nghĩ thoáng: “May mà tao được 48 điểm đấy, những đứa được 49 điểm thì chắc còn đau đớn hơn, chỉ một điểm nữa thôi là được giải rồi, chậc.” “Thôi kệ, lo gì, cứ để đời quăng quật đi cho quen, sau này ra ngoài lỡ có ngã cũng thấy không vấn đề gì, mày nhỉ?”

Tôi bảo: “Mày tự vấp chân mày mà ngã chứ có ai xô đâu?”

Có một câu nói như thế này: “Đời đừng xô, để tao tự ngã.” Hay đáo để.

(▰˘◡˘▰)       (▰˘◡˘▰)      (▰˘◡˘▰)

 2. Cảm thấy có gì đó sai sai…

“Đó là lỗi của mình, vì học không đủ giỏi, nên mình đã để hoàn cảnh xô đẩy đến đường phải chép bài của các bạn khác.

Cứ chông chênh thế này thật đáng ghét. Đứng giữa lọc lừa và ngay thẳng.

“Đây có phải đạo đức không hay là sự giả tạo?”

Sự băn khoăn này là có nghĩa lí, bởi vì nó đã dội lên trong lòng mình một nỗi buồn phiền. Mình cảm nhận rõ ràng sự trầm xuống của trái tim. Phải chăng vì làm việc bất chính nên mình mới thấy hơi nặng lòng như thế? Đúng vậy. Sau này có khi mình sẽ gặp những cám dỗ lớn hơn. Cái cám dỗ mà chắc chắn làm tất cả mọi người xung quanh mình quay cuồng, chao đảo, cả thảy mọi người xung quanh đều đổ xô theo. Và nó cũng khiến mình nhận thức được rằng: nếu cứ theo phần đông của xã hội như thế, mình sẽ nhận được ích lợi tương ứng với mức độ bon chen xô đẩy, và rằng nếu như bằng vào thực lực, mình sẽ không thể kiếm được chừng ấy lợi nhuận.

Nhưng lòng mình trầm xuống như treo thêm một hòn đá nhỏ. Mình không muốn phải đeo hòn đá to hơn trong tương lai. Tất cả nhân nhỏ bé hôm nay sẽ dẫn tới quả đắng chát ngày mai – phần thưởng dành cho kẻ bị lợi ích làm mờ mắt, bỏ qua cái cảm giác tội lỗi bé nhỏ trong lòng ngay từ lúc ban đầu.

Rồi mình sẽ sống với những gông xiềng vô hình và hàng tấn trọng lượng treo trên lưng, đè nặng, uốn cong những đốt xương thẳng tắp của lòng chính trực, kiêu hãnh.

Để giải quyết tất cả những phiền toái đấy, chỉ có một cách duy nhất, ấy là phải nỗ lực hơn gấp nhiều lần nữa, trở thành người tài giỏi, chỉ có như vậy mình mới không phải vội vàng rời khỏi chỗ, đi chen chúc với người khác cầu xin lòng thương xót, cho được chép bài.

Dẫu biết rằng như vậy sẽ khiến mình đạt được ít lợi ích hơn nhưng đó là công sức của chính mình, là thực lực của bản thân.

Nhận thức được điều này, kết quả tệ nhất sẽ chỉ là thành công tới muộn.

Học đi thôi.”

ヽ (`Д´)ノ      ヽ (`Д´)ノ      ヽ (`Д´)ノ

3.Làm toán.

“Tại vì mình cảm thấy nó khó, nên mình vứt nó xuống. Nó làm mình cảm thấy khó chịu, bứt rứt, khốn khổ, đau đớn, quẫn trí, hụt hơi, ngạt thở, đau đầu, rối não, điên rồ, xuẩn ngốc, choáng váng,…

Nhưng không sao cả, nó không biết lớn lên, còn mình thì biết. Nó không thể cản đường mình mãi được, và mình cũng sẽ không để điều ấy xảy ra.”

=> Sau khi ghi mấy dòng đó, mình lên giường nghỉ một tẹo. Trong khoảng khắc chạm lưng xuống giường, mình cảm giác từng khớp xương giãn ra, thoải mái~~. Cuối cùng, “nghỉ một tẹo vậy” = ngủ đến sáng. Công nhận, sự điên rồ của bài toán không ngăn được mình nhưng chính mình thì có thể. Lần sau không bao giờ “nghỉ một tẹo” theo cách đó nữa QAQ.

o(╥﹏╥)o      o(╥﹏╥)o      o(╥﹏╥)o

4.Gần ngày thi.

“Rồi ngày mai, ngày mai sẽ đến. Không có sự trốn tránh nào, ngoại trừ cái chết, có thể ngăn ta khỏi thấy ánh nắng mặt trời ngày mai. Ta sợ ngày mai đến, bởi ta đã quá lười biếng trước đó, chờ cho ngày mai lại đây…

Mình không cần xinh đẹp nữa. Mình cũng không cần quần áo hay mỹ phẩm. Mình muốn có năng lực.

Ngành biên, phiên dịch khoa tiếng Trung,

Thiết kế đồ họa,

Tâm lí học,

Hay luật???”

|˚–˚|      |˚–˚|      |˚–˚|

(Hết cuốn nháp n+1)

quẫn><~

 

7>Hoa, và Vật lí.

Ngày trước, mình rất thích hàng hoa loa kèn đỏ trước cổng nhà cô dạy Anh. Bây giờ mình không thích nó nữa.

Không phải vì nó không đẹp. Cũng không phải vì nó bớt đẹp.

Mà vì nhà mình cũng có, à không. Sắp có một hàng hoa nở đỏ rực trước cổng như vậy haha. Nhắc đến chuyện này lại thấy đắc ý không kiềm chế được. Hàng hoa đó tớ trồng nhá, định bụng phải tầm năm sau mới có hoa. Ai dè hai ba hôm sau thì ba cành nho nhỏ nhú lên. Ngày nào đi học về cũng phải ngồi xổm trước cổng âu yếm nhìn nhau một phút. Đứa bạn nào đến nhà cũng phải khoe hai lần, một lần lúc nó đến, một lần khi nó về.

Đã bảo đắc ý không chịu được mà ^^~~

Ấy thế nhưng, thế nhưng…

“Ai bẻ mất hoa của con rồi? Thật tàn nhẫn TTvTT”

“Sáng nay mưa đây.”- Bố bảo.

Ờ, đúng. Đó là sáng trước ngày 10/3, hơn 5h sáng một chút, có gió thổi mạnh và mưa rất dữ dội. Gió to và hạt mưa lớn đến mức nằm trong nhà mà vẫn nghe tiếng vun vút như cầm roi quất ngang tai vậy. Có đến mười cành hoa bó lại cũng không chịu được một phát quật như thế.

Tàn nhẫn quá.

Cũng may mà ba cành chỉ thiệt hại 1+1/4. Ý là một cành lìa đời và một bông hoa sắp nở bị quật tơi bời.

Buồn nhẹ, lòng nao nao. Thế là mình đem cành hoa kia và bông hoa lẻ loi nọ cắm vào một chiếc cốc sắt, hy vọng rằng nó nở được. Hy vọng nó có thể níu kéo dãy dụa cho đến cái khoảnh khắc huy hoàng của đời nó.

Rồi nó nở thật, rực rỡ và kiêu kì.

Mình ngẫm thấy đây là một phi vụ tát nước thành công. Ừ, “còn nước còn tát” ấy.

Sau đó mình không còn thấy tuyệt vọng nữa. Đó là nỗi tuyệt vọng gây ra bởi tờ đề Lí. Không biết có ai hiểu được cái cảm giác của một đứa 12 thi xã hội và cầm trên tay tập đề Lí dày 3 tờ chi chít chữ, chuẩn bị ôn thi cuối kì không. Mỗi mẩu chữ, con số mình đều biết nhưng vấn đề là mình chẳng hiểu nó đang nói về cái quái gì.

Đây là Tiếng Việt à? Không phải tiếng nước ngoài chứ?

Hay thậm chí là ngôn ngữ của người ngoài hành tinh!?

Sau lại, nghĩ đến khoảnh khắc đi thi, mình… vui vẻ vứt tờ đề Lí sang một bên. Những người anh em thiện lành trong phòng thi sẽ cứu rỗi điểm Lí của mình ^^~~

Tình hữu nghị thi cùng phòng 3 năm cấp III đã đủ bền chắc để mình tin tưởng vào những con người ấy.

Đúng thế.

Ờ, sau đó hoa nở, mình nghĩ đến còn nước còn tát, mình nghĩ đến việc mình muốn trở thành một người giỏi giang, có trách nhiệm và nghiêm túc. Ngồi trong WC và ôn lại hình tượng con người mình muốn trở thành trong tương lai, mình quyết định sẽ ngoan ngoãn đi ôn Lí.

Sau đó mình ngồi chụp choẹt sửa ảnh và viết Words.

Cái ảnh trông như này này:

57227720_410210856481286_3648062440022736896_n

 

P/S: “Nắng mưa là chuyện của trời

Nở hoa là việc của cây với người”

(Đã đi tát nước rồi, đi thật rồi. Nhân tiện, thơ chế dở như người, xin đừng lấy làm phiền lòng vì điều ấy, nhé!…><~)

6> Di chúc.

Di chúc, Di chúc, mình chẳng có tài sản gì, nên chẳng để lại cho ai được gì. Như vậy, Di chúc có còn là di chúc hay không?

Mình không biết nữa. Nó – cái blog này – giống như một thứ gì đó hỗn độn và không nhất quán, như cái tên Quẫn kia vậy. Bối rối thật, bối rối thật. Thật chứ không đùa. Dưng mà kệ. Coi như Di chúc này là di chúc của những mình đã chết, di chúc của những “MÌNH” biến mất khi từng phút từng giây trôi qua, để lại cho mình hiện tại và tương lai vậy. Vì cuộc đời là những cuộc chia ly nối dài bất tận, vì mỗi phút có khoảng 35.000 tế bào chết đi, và cũng vì mỗi ngày khoảng 50 triệu tế bào lìa đời.

Hôm nay mình lại chết đi một chút ít.

Những số liệu về tế bào kia khiến mình nhớ đến một câu chuyện: Bạn có một đôi tất, và bạn thích nó đến chết đi được ấy. Nhưng không may, sau nhiều lần sử dụng, đôi tất đó bị rách. Bạn lấy một miếng vải vá lên chỗ rách và tiếp tục sử dụng. Không lâu sau, đôi tất lại bị rách ở một chỗ khác và như lần trước, bạn tiếp tục vá. Rồi bỗng dưng một ngày, bạn phát hiện ra đôi tất bạn thích kia đã không còn nguyên vẹn như lúc ban đầu. Nó thay đổi hoàn toàn hình dáng, lồi lõm và vặn vẹo, nó thay đổi hoàn toàn màu sắc – toàn những màu hổ lốn của các miếng vải vá. Câu hỏi đặt ra ở đây là: Đó có còn là đôi tất bạn thích hay không?

Nếu chỉ đơn giản là một đôi tất thì làm quái gì phải khổ sở?

Nhưng khốn nạn là nó không đơn thuần chỉ là một-đôi-tất.

Đại khái ước tính trong cơ thể của một người trung bình chứa từ 30 đến 40 nghìn tỷ tế bào, cứ coi tạm như ta có 40 nghìn tỷ tế bào vậy, không tính vi khuẩn. Mà mỗi ngày chúng ta chết nhiều tế bào như thế, vậy sau một khoảng thời gian, ta có còn là ta nữa không?

Thế mới nói, đời là những cuộc chia ly nhỏ, bao trùm trong một cuộc chia ly lớn lao, âm thầm. Xin giã từ sự sống, giã từ quá khứ, giã từ chính những cái “ta” từng gọi là “ta”.

P/s: Việc tính chính xác thời gian chúng ta hoàn toàn thay đổi hết các tế bào trong cơ thể là bất khả thi bởi một số lý do như: số lượng tế bào trên cơ thể con người chưa được xác định rõ ràng, mỗi đối tượng tùy theo độ tuổi, giới tính, cân nặng,… sẽ có số lượng tế bào khác nhau; tốc độ chết đi của các tế bào trong từng bộ phận là không giống nhau,…

Tuy nhiên có một điều chúng ta có thể chắc chắn ấy là: mỗi giây mỗi phút trôi qua, đều là những giây phút đánh dấu sự ra đi của hàng nghìn tế bào khác nhau trên cơ thể. Vì vậy, mỗi buổi sáng thức dậy việc, đột nhiên cảm thấy lạc lõng vô cùng đi kèm các câu hỏi: “Tôi là ai và đây là đâu???” được xem như hợp pháp. Và để đánh thức những tế bào còn sống sót, xin đề nghị bạn hãy tự “chát” vào mặt mình một cái.

Vậy nha, xin chào thân ái và quyết thắng >v<~

 

5>Nguyện vọng năm mới.

 

 

rose-gold-1585003__340

“Mỗi năm hoa đào nở

Lại thấy ông đồ già

Bày mực tàu giấy đỏ

Bên phố đông người qua…”

_Vũ Đình Liên – “Ông đồ”_

Sáng 29 Tết, khi trời bắt đầu hửng nắng – 8h40’

Mọi thứ đều thật êm đềm, cho tới giờ phút này.

Tối hôm qua đi ngủ lúc 9h, dậy lúc 2h sáng, nghịch điện thoại đến lúc mệt, lại ngủ. Khi tỉnh dậy, trời đã sắp sáng rồi, chùm chăn, ngủ tiếp.

Trong cơm mơ màng mộng mị của giấc ngủ chợt say chợt tỉnh, nghe tiếng bố gọi: “Xuống ăn cho xong đi”

“Dạ vâng ạ”

Đó luôn là tiếng nói đầu tiên tôi nghe được trong suốt những năm dài, là người đầu tiên tôi nói chuyện mỗi sáng, là người mến thương và tha thứ cho tôi. Có những buổi sáng không đủ sức rời khỏi giường do thức khuya đọc truyện, bố gọi những ba lần.

Ăn cơm: gọi.

Tắm: gọi.

Và mấy năm trước, đi ngủ: cũng gọi.

Ồ, năm nay nữa là 19 rồi, vẫn không làm người bớt lo. Sắp thi Đại học rồi đấy nhỉ ^^~~

Kì thật chuyện này nghe có vẻ đầy tình thương, nhưng nhiều lúc người vẫn thường quở trách, cáu gắt và to tiếng vì tôi luôn để người phải gân cổ lên triệu hồi, cơ mà không sao cả. Những lúc như vậy, tôi luôn có những chiêu trò khiến người bớt giận, những trò thảo mai nịnh nọt, những trò con bò và những trò con mèo. Dù sao thì kết quả luôn là người sẽ nói chuyện đầu tiên với tôi vào sáng hôm sau (vẫn là gọi xuống ăn cơm :v).

 

Hình như chưa kể, sáng nay tôi mơ mình sắp chết, sắp chết thật ấy. Rồi mơ thấy cả blog nữa, đại khái sau khi tôi chết, cái blog này sẽ giúp được ai đó. Nên sáng nay tôi có động lực lảm nhảm chút gì đó, làm vui cho ai đọc được. Thực tế,trong lúc vẫn còn lẫn lộn giữa mơ và tỉnh, ảo và thực, mờ mịt và bình tĩnh, giữa bố gọi ăn cơm và sắp chết, tôi có chút hân hoan, buồn cười. Tự nhủ mình: Hay quá, mơ thường ngược với thực tại, mình trường thọ chắc rồi. Vò đầu, mang tâm trạng đó lật đật bò xuống tầng một, em gái-dài 60cm lép bép chạy ra, hai tay dang rộng đòi ôm.

Ừ thì ôm, vui quá.

Khổ sở ôm vai bố (thực tế hớn hở) bảo: Bố ơi con mơ ngủ con sắp chết bố ạ. (Hẳn bố sẽ an ủi mơ thường trái với thực ^^)

Bố-tay cầm chiếc đũa: Ừ, sắp chết chưa, bao giờ chết?

Tôi: (Câu này không có trong kịch bản!!!) Con cũng không biết nữa QAQ

Bố: Thế ăn đi rồi chết.-cúi đầu xì xụp ăn mì.

Tôi: Bố thì… TT___TT

À mà bát mì của con ở đâu ạ? …ngon quá ^^

Ăn xong, kể cho dì, dì cười lớn, bảo đó là giấc mơ dở nhất trong năm.

Đang viết đến đoạn này thì chị cả – dân chuyên nghiệp trong việc đào hố troll em gái – số 1 đã điểm danh, về ăn Tết. Kể chuyện mơ, chị bảo: Bố nói đúng, ăn đi rồi chết, đằng quái nào chẳng chết.

Chẳng ai đi theo kịch bản. Mà cuối năm, ai lấy chuyện chết chóc ra để kể đâu? Ngay cả mình cũng không đi theo kịch bản nữa là, hahaha.

Năm mới này:

Nguyện vọng đầu tiên: Không để bố phải gọi xuống ăn cơm nữa.

Nguyện vọng thứ hai: Bỏ được đọc truyện nhảm.

Nguyện vọng thứ ba: Ngủ đúng giờ, dậy đúng giờ.

Nguyện vọng lớn nhất: Đỗ đại học, khép lại xuất sắc giai đoạn thứ tư của đời người.

=> Hôm nay Tất niên+bậu anh chị em sẽ ăn ở nhà mình, nên tạm biệt nhé, chúc mọi người năm mới vui vẻ, có thêm can đảm để từ bỏ thứ mình muốn từ bỏ. Cố lên >v<~

cherry-blossom-tree-3321157_640.png

rose-gold-1585003__340.png

4> Tôi dạo này

Tôi dạo này không làm việc tử tế

Tôi dạo này sa đọa

Tôi dạo này bê tha tắc trách không ổn một chút nào

Tôi dạo này tồi

Và vâng, dạo này tồi. 

tree-530324_1920.jpg

Không có gì mới, chẳng có thêm tiến bộ, không có thêm cái gì mới mẻ. Nhân sinh tịch mịch quá thể đáng. Quyết định đi ăn một quả chanh xem sao. Dù sao trước kia cũng chưa từng thử việc này, thôi thì bây giờ thử luôn để sốc lại tinh thần. Xin hãy chờ trong đôi phút, tôi sẽ trở lại ngay và nói cho các vị cảm giác khi nhét một quả chanh vào miệng

Qủa chanh to bằng hai ngón tay, tròn vo như con lợn giờ con lợn xanh ấy đã bị lột thành lợn trắng, có chút run …nhét vào miệng, vị chanh thanh thanh tràn ngập trong khoang, chuẩn bị cắn xuống. Kì thật cũng không có gì đáng sợ lắm, chỉ có điều hạt chanh hơi đắng, nếu phun ra được thì tốt rồi. Chua và tê đắng đọng lại nơi cuống lưỡi, răng như vừa được cấp tốc tráng một lớp men, gõ vào nhau thấy vang lộp cộp và có cảm giác hơi hơi thỏa mãn như vừa đánh răng xong.

Ngày nào đó sẽ thử ăn một quả ớt xem sao. Chẳng nhớ bữa nào ăn cơm nói với bố: đến bây giờ con vẫn không đủ dũng khí để cắn một miếng ớt, và một miếng cơm thật to. Aish.

Thật lòng, sao cứ phải dãy dụa trong cái hố chính bản thân mình tạo ra thế không biết. Chẳng vui một tẹo nào. Mình không phải một đứa bi quan đâu. Nhưng đó là nhược điểm chí mạng, vì dễ quên cho nên cũng dễ tha thứ. Đặc biệt là tha thứ, dung túng cho chính bản thân mình. Hay là con người đều thế nhỉ? Dễ dàng xuề xòa và bỏ qua cho những lỗi lầm của chính mình? Biết sai nhưng vẫn làm? Biết hố nhưng vẫn nhảy? Biết là uống rượu độc giải khát mà vẫn cứ say sưa?

Lỗi lầm của tôi là không buộc chặt con quỷ trong lòng mình. Thời thời, khắc khắc. Cứ mỗi lần mọi thứ tưởng như sẽ tốt đẹp lên thì lại có một chuyện mới xuất hiện làm cho hiện tại rối tung lên. Cảm thấy cuộc đời là một con mèo béo và tôi như một cuộn len xám xịt dưới móng vuốt của nó. Và tôi yêu mèo. Meo meo meo ^v^~~

+ Chuyện thứ nhất: Đọc một bài viết về thể thao gần đây của tác giả Khải Đơn, quyết định chạy ba vòng sân thể dục thênh thang sau khi tan học. Hừm, rất tốt, rất có chí khí, rất bản lĩnh, rất giỏi. Được mấy phút sau khi chạy thì nhiệt lượng bốc hơi sạch sẽ, bụng đau quặn co rút nhưng vẫn có thể dắt xe ra về. Trên đường về nhà, để không bị sự lạnh toát và vô lực đánh gục giữa đường, đành phải mở ra hình thức tự lảm nhảm trong đầu:”Người này định qua đường. Ồ, chỉ còn một đoạn nữa là về đến nhà rồi. Lạnh quá, nhưng mà mình đã làm rất tốt hôm nay. Ừ, cố lên. Mình thật là giỏi quá mà, ấy, phải chú ý đừng để xảy ra tai nạn. Gần tết rồi nhỉ, tết thì vui, cố lên nào chỉ tầm mười phút nữa thôi…”  Sau đó não trướng đau, cảm giác sau não như có từng cây kim lạnh toát xiên xỏ qua lại. Bắt chính mình không được để ý đến cảm giác đau đớn và vô lực trong từng thớ thịt, bắt chính mình nói chuyện, suy nghĩ, nhưng nếu quá nhập thần thì trước mắt sẽ đần độn và thêm mơ hồ: “Gần đến nhà rồi, đừng để xảy ra tai nạn chứ” Thật sự khó chịu lắm, ngay cả đến cái tay ga còn không đủ sức để vặn, gần như chỉ dựa vào trọng lực và sức nặng của bàn tay đè lên. Đến đây, ngẫm đến trong một giây phút nào đấy đột nhiên muốn thử xem mình còn đủ sức để thét không… May quá, vẫn có thể thở dài đánh “Phào” một cái, chưa chết được. A ha, vẫn sống.

Rồi về đến nhà, rồi kệ bố, bỏ dì, mặc em, lết xác lên phòng lăn xuống giường. Tay chân lúc này cứ như không phải của mình, vụng về đến quá quắt, ngay cả việc lôi chăn đắp lên người cũng phải dùng sức chín trâu hai hổ mới làm được. Ngủ dậy, lũ sức lực bỏ nhà ra đi lúc nãy đã về, hồi máu, hồi Mana, giờ cơm cũng đã tới. Nhưng lại có vấn đề xuất hiện.

“Có nên kể cho cả nhà việc mình đã anh dũng chiến đấu một mình như thế nào không nhỉ? Có nên không nhỉ? Có nên không? ” Trong khoảnh khắc cơn tự hào trào dâng cuồn cuộn, xuýt chút nữa không kìm chế được mà khoe khang, mình đã nghĩ: “Nhưng mình đã lớn rồi cơ mà? Sao có thể làm loại việc trẻ con này?” Nỗi khổ trong lòng tôi ai mà thấu được? Ậy, hình như trót lên trên này khoe mẽ rồi, làm sao bây giờ nhỉ? Xin hãy giữ bí mật nha ^v^

+ Chuyện thứ hai: Người ta thường chỉ muốn nói ra những điều khiến bản thân tự hào và hãnh diện đúng không? Thành thật, mấy ngày này hỏng bét.

Nát toét.

Cơn thoát lực trên kia thì ra là dấu hiệu báo sắp đến tháng. Đến tháng thì ĐAU. Đau đến mức hận không thể chui ngược vào trong bụng mẹ, tạo lại một lần nữa cho tiêu biến hai cục thịt trước ngực đi. Nghĩ đến không có chúng, cuộc đời mình hẳn phải nở hoa, nở hoa, hoa.

Rồi đau, nên nghỉ học. Chỉ một phần là đau thôi, một phần nhỏ khác nữa là do mình không muốn cố gắng chống chọi. Hừ, ở nhà thật là tốt, mọi người đều thương mình, cũng không phải một thân một mình bên ngoài, xấu tính chút thì đã sao nào. Chờ bao giờ rời khỏi tổ thì dông bão cứ việc tới.

Nghỉ học, nghỉ học, nghỉ học. Bao người mơ ước đi học. Ở trong phúc mà không biết phúc, sống sung sướng mà không biết đường cảm ơn giời đất, chính vì đang ở dưới cánh chim của gia đình nên mới phải học cách tự lập để sau này ra ngoài mà ngã thật thì cũng không bị shock chứ.

Cơ mà… Có phải cứ biết là làm được đâu?

+ Chuyện thứ 3: Làm thế nào để làm chính mình bớt bản năng đi nhỉ? Con quỷ thói quen kia sắp leo đến trên đầu tác quái rồi. Chậc. Miệng vẫn còn đắng quá, hay là các vị cũng thử ăn chanh đi. Đảm bảo dư vị dài lâu y như trà mua ngoài chợ, uống xong năm phút mới thấy vị ngọt từ họng trào dâng lan tỏa. Lạ đấy haha

3> Những người bạn.

Vui, khi tìm lại cảm giác phải trân trọng bạn bè và cũng vì lần nữa ý thức được những người không cùng dòng máu kia có thể đem lại cho ta sự thoải mái và an yên đến mức nào.

5/1/2019: Một chủ nhật dài thật là dài.

Buổi sáng: “ Họp nhóm “ – thực chất tụ tập làm bánh xèo.

Lâu rồi mới có một buổi như sáng hôm nay, 5 đứa đứng chen nhau thành một hàng trước bệ bếp. Bánh Bèo và Chín Chắn phụ trách hai chảo rán bánh trong cùng, kế đó là hai đứa ăn không ngồi rồi chờ cắt bánh là tôi và Bộc Trực, cuối cùng là Nóng Nảy đứng làm nộm. Tôi nghĩ rằng những tính từ trên đã phần nào khắc họa tính cách của các nàng ấy, có thể họ sẽ không đồng ý cho lắm, cũng giống như việc tôi phản đối cái tên Hâm Dở các nàng gắn cho tôi vậy.

Một buổi sáng trôi qua êm như ru, cùng làm bánh, ăn bánh rồi đắp chăn nói chuyện. Lần này lại là Chín Chắn đến sớm nhất, lúc nàng đến tôi vẫn còn nằm cuộn trong chăn, thật là không phải. Sau đó là Nóng Nảy- thùng thuốc nổ, ngọn núi lửa di động đem theo thịt băm tới ( nhà nàng bán thịt đó ^^~). Kế đó là Bộc Trực xách theo một túi rau xà lách lớn bà nàng trồng, và cuối cùng là Bánh Bèo. Mỗi đứa đóng 10 000đ cộng thêm việc đem theo rải rác đồ trong nhà kết quả là bốn đĩa bánh chất ú ụ – một bữa “ lót bụng ăn sáng lúc 9h30 “ .

Chín Chắn luôn luôn làm việc tỉ mỉ và gọn gàng, nàng lại còn tháo vát nữa, chắc tại nàng là chị cả trong một gia đình hơi khó khăn một chút chăng? Chín Chắn cao dong dỏng, cao nhất đám, nàng ăn mặc giản dị, áo trắng trường và quần bò xanh, với đôi mắt lá dăm xa xăm đẹp dịu dàng. Chắc tôi chưa kể, con mèo thương thương hung tàn trong nhà là quà sinh nhật nàng tặng tôi năm trước. Nàng kể mấy hôm rồi, nàng tặng thầy dạy Toán con mèo và nó khiến thầy đến bệnh viện thử vị vaccin một chuyến. Tất nhiên, nàng yêu mèo sâu sắc và quý tôi sắc son ^^~.

Bánh Bèo luôn về sớm nhất, sau khi ăn và dọn xong đã 10h rồi và nàng phải về nấu cơm, không thể cùng chúng tôi lên giường “ đàm đạo”. Bánh Bèo người cũng như tên. Con bé mảnh mai, duyên dáng và mong manh như nhánh đào đương đông, tính nó cũng như một đóa hoa đào run rẩy trong mưa gió tháng giêng. Nó không nên đến nơi này, nó hẳn nên đến một nơi nào đó tươi đẹp hơn, có âm nhạc, vũ đạo và tranh ảnh, hoặc chí ít là tự do. Chứ không phải là những con số, logic, công thức và một cái cũi. Nàng là con nhà gia giáo, không nói đến mẹ nàng là một giáo viên nghiêm khắc, đặc biệt bố nàng còn là hiệu trưởng một trường cấp II, hai vị này có nàng khi còn chưa kết hôn ấy là những năm tư tưởng vẫn còn lạc hậu. Tất cả những thứ đó giam cầm bản năng nghệ thuật của nàng, biến những gì đẹp đẽ nhất trở thành tội lỗi. Và đời nàng, vốn nên trong vắt, mơ màng và đẹp thuần khiết như giọt sương mai lại hóa màn sương mù bảng lảng. Theo ý nguyện của gia đình, năm ấy nàng chuyển vào A1- lớp chuyên toán, lý, hóa và cũng là lớp mũi nhọn của toàn khối, từ đó, nàng héo hon. Sự nhạy cảm và đa mang đâm từng nhát biến Bánh Bèo gần như tan vỡ. Nó thành chông chênh, chán đời, và nhỏ nhen sân hận.

Tiếc.

Nóng Nảy cũng thật là nóng nảy, hay gắt gỏng, thường xuyên miệng nhanh hơn não, nhưng nàng đầy đặn mũm mĩm với khuôn mặt tròn tròn thật đáng yêu và chiều cao hạn chế nhất so với cả lũ. Nàng thường hay vô tình thốt ra những lời cục súc, vũ phu và đầy tính khiêu khích khiến nạn nhân mặt ngoài mỉm cười nan kham, bên trong điên cuồng kiềm chế cái ý nghĩ muốn tương ngay vào mặt nàng một cú cho hả dạ. Xin đừng nghi ngờ, đã nhiều lần tôi trở thành nạn nhân của nàng và cũng đã nhiều lần tôi thấy có người cùng chung số phận với tôi. Khá tội, con khủng long bạo chúa ấy thậm chí còn không thể nói chuyện một cách bình thường với một giống đực quá 5 phút đồng hồ mà không có một lời gắt gỏng đe dọa hay một sự bạo lực nào ( tất nhiên ngoại trừ thân nhân, người lớn các thể loại đàn ông ngoài đám con trai cùng lứa tuổi ). Còn giống cái ư? Hẳn là vì sự nữ tính của mình, họ vẫn để nàng lớn lên xinh đẹp và đáng yêu như thế… Nhưng mà điều khiến cho nàng trở thành một phần không thể thiếu của chúng tôi là bởi: nàng cũng không nóng nảy và quá đáng như tôi kể. Nàng đã học được cách kiềm chế, sau nhiều lần phát khóc vì lỡ lời hay bị làm lơ ( có phải tôi chưa kể nàng mau nước mắt không? ) Dưới cái vẻ ngoài lỗ mãng kia là một tâm hồn yếu đuối, ngây thơ và dễ bị tổn thương. Nàng nhiều lúc không thể nào nhìn thấy cái lưỡi thứ hai của con dao ngôn từ. Nên nàng làm người khác đau đớn bao nhiêu thì chính nàng cũng đớn đau chừng ấy. Đó là lí do vì sao nàng luôn nhận chính mình là một kẻ vụng về trong khoản ăn nói. Nhân tiện, nàng không nói chuyện được với bọn con trai là bởi nàng “ chả biết nói gì “ và “ ngại chết đi được “ đó là lí do vì sao nàng luôn cư xử bằng bạo lực và mất kiên nhẫn chăng?

Cuối cùng thì Bộc Trực cũng chính là bộc trực vậy. Thẳng thắn, nhưng không phải là nói lời khó nghe, nàng là kiểu người trong thô có tế, kiểu hào sảng phóng khoáng dễ kết bạn ấy. Tôi hâm mộ chết làn da trắng nõn không tì vết mà nó được hưởng từ gen nhà nội nó, nó đẹp một cách thoải mái dễ chịu. Và mặt khác nó cũng “ bẩn tính”, “ tính chó” ( Chính miệng nàng nói và chúng tôi * gật đầu * xác nhận ) Nàng có chút giống Nóng Nảy, nhưng như đã nói, nàng không chỉ thô mà nàng còn có tế. Nếu không màng đến ngữ điệu bốp chát, hay to tiếng rồi thường xuyên chửi thề và nói bậy thì nói chuyện với Bộc Trực sẽ đem đến sự thoải mái khôn kể. Vì sao ư? Vì trước mặt nàng bạn hoàn toàn tự do, có thể đi từ bày tỏ quan điểm đến bất đồng, sau đó mắng chửi nhau mà không hề sợ nhau tự ái hay phật lòng- điều mà mấy kẻ nghĩ nhiều như Chín Chắn và Bánh Bèo khó đạt được. Chắc cũng tại vì thế mà trong mấy đứa, Bộc Trực là người duy nhất có nhiều bạn, cả nam và nữ.

Còn tôi ư? Chắc tôi Dở Hơi thật.

Chắc thế.

Sau khi ăn uống và dọn dẹp xong, Bánh Bèo cũng đã về rồi, 4 đứa chúng tôi lên tầng, ùa lên giường tôi và ngồi thành vòng tròn, gần như mỗi đứa một góc. Thỉnh thoảng lại có đứa gắt lên: “ Chân đứa nào thế? Lạnh như ma ấy”. Chúng tôi nói chuyện về nhiều thứ, về những câu chuyện tình, về gia đình, về chính mình, về nhau và cả về những người bạn chung.

Tôi biết được lí do chúng bạn bảo tôi dở. Chúng nó bảo tại tính mày cứ hâm hâm kiểu gì ấy nên nhiều đứa nó không thích ( hay ghét ) mày, nhiều lúc tao cũng ghét mày x2 ( trừ Chín Chắn => thế nên tôi mới cảm thấy nàng yêu tôi “sắc son” )

Bộc Trực bảo:”Tao xin mày, những ngày trời nó nóng thì mày đừng đeo khăn, mặc áo mỏng thôi. Có hôm trời nó ấm cả trường mặc áo cánh một mình mày giáng cái áo khoác.“

Tôi yếu ớt phản đối: “Nhưng mà tao lạnh lạnh lạnh”

Nó quát:”Cố chịu đi”

Sau đó, chúng tôi nói chuyện với nhau đến tận 12 giờ trưa. Chẳng biết nói những gì, nhưng hình như không giây phút nào là nhàm chán.

2> Sóng.

Tôi không biết rằng hôm nay, tôi đã đem đến điều gì cho thế giới này. Có thể những gì tôi cho rằng đáng giá, lại chẳng là gì cả trong con mắt người ta?

Để viết ra những dòng này, tôi cần một sự can đảm khá lớn. Can đảm vạch trần chính mình ra qua từng con chữ, can đảm đối diện với chính mình, với những xấu xí và, thú thực: ghê tởm. Nhiều lúc, tôi căm ghét chính mình, vì sao nhỉ?

Căm ghét là một từ khá nặng, và người ta thường dùng cho kẻ thù thôi. Mà tôi với “tôi” thì có khác quái gì kẻ thù đâu? Nhiều lúc thấy mình như đang đứng trên chiến trường, hướng lưỡi mác vào chính bản thân và đâm chém, xiên, thọc. Cái từ ” ghê tởm ” đó cũng là một lưỡi mác vậy. Và còn nhiều lưỡi mác nữa, dưới những cái lốt khác nhau…

Buổi sáng, trong lớp học, tôi suy nghĩ về mong ước của mình: giúp đỡ người khác. Liệu có phải là ngụy biện không khi bất giác tôi nghĩ đến rất nhiều người đang nằm trong hố cát lún? Không ai cứu được họ, trừ chính bản thân họ. Và tôi cũng đang nằm trong hố cát của tôi, với người yêu- kẻ thù của tôi.

” Làm sao tôi giúp được ai khi chính mình vẫn đang vùng vẫy trong tuyệt vọng? ”

” Đó chính là lý do mà mi phải giúp người khác đấy ”

” Thật là lố bịch, chả nhẽ giúp đỡ người khác là để mưu lợi cho chính mình ư? Dù là một sự thỏa mãn khoan khoái nho nhỏ cũng là tư lợi đấy chứ ”

..

.

“Hẵng gượm lại đã, bao giờ trả hết được ân tình cho người đời thì mới được nghĩ đến việc sống dửng dưng, nghe không? ”

Phải, đừng quên là bản thân mình đang nợ nần chồng chất. Nợ thế giới này, nợ người thân yêu, nợ người quen biết và nợ cả những người xa lạ. Những lòng tốt mà ta từng gặp, những thiện ý mà ta từng đón lấy, những âu yếm mà ta từng hưởng thụ,… Tất cả đều nên được đáp lại bằng những dịu dàng tương đương và đó chẳng phải là lý do mi thốt lên: ” tôi yêu tha thiết thế giới này ” hay sao? Phải, chỉ là tôi không yêu tha thiết chính mình, chỉ là thấy chính mình không hề xứng đáng với thế giới quá nhân từ ấy.

Giúp đỡ người khác nhiều hơn, tử tế hơn và cho đi nhiều hơn là trả nợ trần gian.

Đồng thời tự cứu rỗi lấy chính mình, cũng là trả nợ. Cho những vết thương rớm máu tự gây ra cho bản thân.

Nguyên nhân gây ra cái ý niệm phải để lại thứ gì đó cho thế giới này là gì? Vì lòng tốt của thế giới này.

Sóng đó là con sóng của lòng tôi.

1> Khởi đầu.

Hôm nay đổi tiêu đề từ ” ” thành ” Di chúc… ” và khẩu hiệu thì vẫn giữ nguyên.

Năm đó tôi lập cái WordPress này chỉ đơn giản là để sau khi đọc bài viết từ trang WordPress khác, có thể like và comment cho người ta. Và rằng cái khẩu hiệu ” Thản nhiên… Sống tốt… I love you ” đó, tôi dành cho chính mình.

Nhưng, giờ thì khác.

Nhiều người viết blog cho mình, nhiều người viết blog cho người khác. Đến giờ tôi vẫn chưa rõ mình viết cho ai. Chuyện đó hiện tại chắc cũng chẳng quan trọng nữa ^^~

Blog này, tôi dự định dùng để chuẩn bị cho cái chết của tôi. Nên nó là ” Di chúc… “, nên khẩu hiệu dưới tiêu đề kia, tôi không có phần nữa, tôi gửi lại cho những người còn đang sống. Tôi hy vọng họ có thể thản nhiên, có thể sống tốt, và có thể yêu. Như năm đó, vì yêu thế giới này nên tôi sợ không có gì để lại cho nó cả. Hy vọng họ sẽ yêu, sẽ yêu.

Nghĩ rằng: biết đâu ngày mai tôi sẽ trở về với cái ôm của đất? Biết đâu ngày mai tim tôi chán đập, phổi ngán phập phồng? Rồi sau đó, thế giới này sẽ nhận lại được gì từ tôi nhỉ? Tôi tha thiết mến yêu thế giới dịu dàng đan xen tàn khốc này.

Yêu đến mức nào?

Chả biết.

Nhiều lúc vẫn ngán, vẫn sợ, vẫn ruồng rẫy nó. Nhưng đa phần, tôi muốn ôm nó trong lòng. Bởi vì từ lúc ra đời đến bây giờ, thế giới này, những con người trong thế giới bé nhỏ của tôi, đều thương tôi, chí ít là từng thương tôi, có những người thậm chí đến bây giờ vẫn cứ luôn thương tôi, rồi tất thảy họ đều ôm lấy tôi, như thế.

Năm nay tôi 17, và hôm nay, tôi chuẩn bị cho cái chết của chính mình. Xin đừng băn khoăn gì cả. Chỉ là khi người ta vừa mới ra đời cũng có nghĩa là người ta vừa mới nhận được chiếc vé đảm bảo 100% sẽ đi vào địa ngục ( hoặc trên trời, ai mà biết?) Do đó, vấn đề còn lại là thời gian. Nhưng hình như người ta quen với việc lựa chọn quên đi chiếc vé đó. Còn tôi thì căn bản là đột nhiên nhớ tới giải thưởng với xác xuất 100% kia, nên có chuẩn bị chút xíu thôi, không hơn.

Tôi không ưa thích chuẩn bị, không thích thú kế hoạch. Nhưng thỉnh thoảng, tôi sợ lỡ tôi đột ngột chết vì một điều gì đó, một cái hố trên đường, một cái va chạm nhẹ, một hòn đá,… thì những người tôi thương và thương tôi, những thứ trong thế giới của tôi họ sẽ đau lòng lắm chứ? Nếu có thể nhân cái blog này mà khiến họ nguôi ngoai thì cũng thật là tuyệt vời.

Nên blog của tôi là ” Di chúc…”

Là lời nhắc mãi: Tôi để lại gì cho thế giới này?

Nguồn ảnh: Không rõ.